• Nguyên tác: Alguien Cantó• Nhạc & lời: Udo Jürgens• Bản Anh: The Music Played• Lời Anh: Michael Hawker• Lời Việt: Nguyễn Thảo• Trình bày: Nguyễn Thảo• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ• Ghi âm: Eleven-Sixtteen Soundspace• Final mix: LeVuMusic Studio• Photo & graphics: MarcMarc TN: Tôi chợt nghĩ ra; hình như đa số ca khúc trên cả thế giới thường mang nhiều nỗi u buồn.

Ở xứ sở như Việt Nam thời mới lớn, tôi có thể cho là âm nhạc phản ảnh đời sống. Trong cuộc nội chiến trường kỳ, với bao cuộc phân ly, sinh tử, thì nỗi muộn phiền vướng mắc trong câu hát chẳng có gì là lạ lùng. Ngay cả trong thời điểm nhạc jazz ở Mỹ, âm hưởng đau buồn của kiếp người bị bạc đãi vẫn bàng bạc trong âm nhạc thì cũng dễ hiểu.

Nhưng rồi, càng nghe nhiều, càng thấy hầu như lời ca thường nói lên những nỗi hoang mang lo sợ của đời sống, những muộn phiền trong tình yêu, những đau đớn khi tan vỡ. Chung chung là rất buồn và luôn luôn buồn.

Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu? Người buồn… “nhạc” có vui đâu bao giờ

Đây là tôi méo mó câu thơ chôm của cụ Nguyễn Du để tự hỏi phải chăng chỉ tại vì tôi hay buồn mà ra nông nỗi…

Lại chợt nhớ vì hay buồn mà thi sĩ Ngu Yên đã gọi nó là Buồn Tầm Thường:

***Buồn Tầm Thường**Xưa nay có ai mà không buồnNặng trong hồn chút gì vấn vươngNgày xưa mới lớn buồn lẩm cẩmNay tuổi trung niên buồn tầm thườngBuồn tầm thường trong tròn ngoài vuôngLúc sâu lúc cạn lúc điên cuồngKhi cao khi thấp khi lơ lửngBuồn làm đời ta thêm dễ thương* Như vậy nha, có buồn thì xin bạn thông cảm, và cứ thấy… dễ thương

Nhạc Buồn

Lạc loài khi con tim em như vắng xa rồiCó chi trong đôi mắt ấy, đâu thấy bao giờGiá như anh lên tiếng sớm, em chắc chưa rờiMà không dưng bỗng vang lên khúc ca thật buồnTừng đôi, tay trong tay nhau, lả lướt ra thềmThế nhưng em đã cất bước lặng lẽ đi vềCó ai đưa tay khẽ níu, em đã quay lạiNhìn em trong cánh tay ai, nghe nhạc buồn thêmMột mình anh trong góc tối, trễ tràng nhưng bỗng nhận raTa đã luôn khắn khít, đã hơn là bạn thânVì sao anh kiêu hãnh quá, mãi hờ hững, mãi lặng thinhVô ý anh đã xô đẩy em vào vòng tay người lạ kiaĐiều anh luôn mong em biết, nhưng chẳng nên lờiDấu sâu trong tim biếng nhác như kẻ vô tìnhĐể nay anh như thức giấc khi mất em rồiVòng tay kia đã ôm em nghe nhạc buồn thêm The Music Played

*An angry silence stayed where love had been And in your eyes a look I've never seen If I had found the words you might have stayed But as I turned to speak the music playedAs lovers danced their way around the floor I suddenly watched you walk towards the door I heard a friend of yours suggest you stay And as you took his hand the music playedAcross the darkened room the fatal signs I saw We'd been something more than friends before Well, I was hurting you by clinging to my pride He had been waiting and I drove him to your sideI couldn't say the things I should have said Refused to let my heart control my head But I was made to see the price I paid And as he held you close, the music played*