Âm nhạc Việt nam là một nền âm nhạc phong phú về âm điệu lẫn ca từ. Nhạc Việt đã đồng hành qua bao thế hệ, bao thăng trầm, bao vận mệnh nổi trôi của đất nước, của con người. Có khi là kỷ niệm của cả một đời người. Gìn giữ nhạc Việt là chúng ta trân quí nền văn hóa của dân tộc Việt.
Trang Nhạc Việt được lập ra không ngoài mục đích đó, giới thiệu, chia xẻ những tác phẫm âm nhạc giá trị qua các dòng nhạc của các nhạc sĩ của nhiều thế hệ. NHẠC VIỆT rất mong sự ủng hộ của các bạn. https://www.facebook.com/nhacvn
70 năm âm nhạc Việt Nam phần 11: Hoàng Giác, Nguyễn Văn Khánh, Nguyễn Văn Tí. Dư Âm, Nổi Lòng, Trờ Về....
Tác giả Gợi Giác Mơ Xưa: Nhạc Sĩ Lê Hoàng Long sinh năm 1930 tại Sơn Tây, từng học trường Âm nhạc Việt Bắc (Văn Cao hiệu trưởng, Tô Vũ dạy hòa âm). Sau 1954 ông vào Sài gòn sinh sống.
Gợi Giấc Mơ Xưa được ông sáng tác khi người yêu đi lấy chồng. Theo ông kể trong một cuộc phỏng vấn, bấy giờ là năm 1955, ông đang sống ở Thủ Đức, yêu một người con gái, nhưng gia đình cô không đồng ý vì ông chỉ là một nhạc công violon vô danh. Một hôm ngồi uống cafe ở một quán gần nhà cô, ông chứng kiến cảnh cô lên xe hoa về nhà chồng là một giám đốc trường dạy lái xe, ông đau đớn trở về nhà, và chỉ trong 7 phút ông viết xong bài hát, cả nhạc lẫn lời.
Ngày mai lênh đênh trên sông Hương ..
Sau đó ông đã bỏ ra Huế tìm quên mối tình kia, hai năm mới trở về lại Sàigòn. Nhưng từ đó hầu như ông không còn viết nhạc. Có lẽ bài hát đã lấy hết tâm hồn của ông, những sáng tác về sau không vượt qua được nó, nên ông không cho công bố. Ông chỉ viết phê bình âm nhạc, dạy học ..
Người đến bên tôi, tim tôi chơi vơi, hồn tôi rã rời Giọng nói năm xưa, nụ cười ngày nào nhẹ vương tà áo Bài thánh ca đêm, nhạc mềm hiu hắt Ôm bờ vai dịu dàng ngây ngất Hạnh phúc trong tay, một thời mơ ước gối mộng xa bay.
Người đã yêu tôi thương trao đôi môi vùng ân ái này Một thoáng mây bay trong cơn mê say gọi tên người mãi Còn nhớ khôn nguôi một chiều im nắng Mưa còn rơi gợi niềm cay đắng Là mất nhau rồi, là đời chia lối nỗi buồn riêng tôi.
[ĐK:] Còn đâu tình yêu xưa dẫu đã muộn màng Còn đâu bao tiếc nuối xót xa đầy vơi Còn đâu nữa ngày vui đã tàn Còn đâu nữa tình thôi lỡ làng Còn đâu nữa, tìm đâu thấy nữa người yêu dấu ơi.
Tình đã phôi pha nghe trong tâm tư niềm đau xóa nhòa Rượu ấm đôi môi mà lạnh một trời, sầu dâng ngập lối Người đã quay đi, lời nào không nói Riêng mình tôi chờ mùa đông tới Một kiếp xa xôi, một đời quên lãng, em còn yêu tôi.
Em bảo : Anh đi đi Sao anh không đứng lại ? Em bảo : Anh đừng đợi Sao anh vội về ngay ?
Lời nói thoảng gió bay Ðôi mắt huyền đẫm lệ Mà sao anh dại thế Không nhìn vào mắt em
Mà sao anh dại thế Không nhìn vào mắt em Không nhìn vào mắt sầu Không nhìn vào mắt sâu ?
Những chuyện buồn qua đi Xin anh không nhắc lại Em ngu khờ vụng dại Anh mơ mộng viễn vông
Ðời sống nghiệt ngã không cho chúng mình ấm mộng Thì thôi xin gửi sóng Ðưa tình về cuối sông
Thì thôi xin gửi sóng Ðưa tình về cuối sông Ðưa tình về với mộng Ðưa tinh vào cõi không
Phạm Mạnh Cương 50 năm âm nhạc. Trường Kỳ, chương trình Âm Nhạc và Đời Sống by Nhạc Việt
Mùa thu về đây mưa phùn bay ướt vai em gầy mùa thu về đây riêng mình ta cùng với trời mây mùa thu paris có ai đi trong nắng vàng vòng tay mênh mang bước chân đã nghe buồn hoang vườn xưa còn đây sao bờ vai nhớ thương vơi đầy người xa tầm tay riêng mình ta một cõi tình phai chiều qua công viên có ai đón đưa lối về thoáng nghe tiếng mưa não nề ngày chợt dài lê thê
Nào ai biết... nào ai biết... nào ai biết.. biển đợi chờ một đời người yêu hỡi... người yêu hỡi... người yêu hỡi... quá xa rồi một thời tìm đâu thấy... tìm đâu thấy... tìm đâu thấy... nụ cười buồn ngày nào có xót xa mờ khuất một mình ta
Chiều qua giòng sông lá vàng rơi dáng ai mơ mộng chiều qua giòng sông riêng mình ta mòn mỏi chờ mong chiều qua sông Seine có con chim bay cuối trời cất lên tiếng ca rã rời cuộc tình sầu khôn nguôi
Em nói chiều nay em về phố nhỏ, hẹn tôi đón em Em viết trong thư chờ em anh nhé, chuyến tàu cuối ngày Tôi đến sân ga trời chiều lộng gió, Hun hút đường tàu, lất phất mưa bay Ga vắng thưa chưa người nào đến, mới một mình tôi
Bâng khuâng tôi mơ phút giây cùng sánh vai em chung lối về Gió đến quyến luyến áo em quyện lấy bước chân hai chúng mình Rồi vạn niềm vui lâng lâng xuyến xao hồn tôi Còi ngân tiếng dài, kìa tàu về đến, xôn xao người gọi nhau
Từng người, từng người xuống, người có đôi Tôi cố trông mà chẳng thấy em đâu Buồn muốn khóc trong mưa bay chiều nay Khi người cuối cùng cũng không phải là em
Thơ thẩn mình tôi lê từng bước nhỏ buồn trên lối đi Mưa đã thôi bay trời sầm sập tối như hồn tối đầy Ngơ ngác chim bay tìm về tổ ấm, Rưng rức còi tàu chuyển bến sân ga Lẻ loi trên trời vì sao đến sớm vun vút trời mây.
Tiếng hàng rao tắt lịm trong đêm
Những em bé đánh giày không còn thấy
Người bán vé số, kẻ ăn xin, giờ co cụm nơi đâu?
Những con đường, ngõ hẻm lặng thinh!
Chiều nay được tin em mất!
Sài Gòn buồn nhỏ lệ thương đau
Xác em giờ ở mãi nơi đâu?
Bình Hưng Hòa hay lò thiêu nào đó?
Không tang lễ, không người đưa tiễn!
Không họ hàng bái biệt hương linh
Em cô đơn về nơi vô định
Sài Gòn buồn, đánh mất phồn hoa
Sài Gòn giờ giới nghiêm
Sài Gòn u tịch phảng phất trầm hương
Sài Gòn buồn, giờ giới nghiêm
Vườn Tao Đàn vắng hẳn bước chân vui
Công viên buồn nhớ bóng ai qua
Dáng em ngồi hờ hững giữa mùa thi
Phố đi bộ chào quên người viễn khách
Nguyễn Trãi về trống vắng hơi đêm
Phố xá đìu hiu, trống trải
Tiếng còi xe như ngừng thở đêm qua
Sài Gòn buồn, giờ giới nghiêm
Buổi chiều hẹn không còn nắng rực
Bến Bạch Đằng gió lộng theo sau
Hoài mong chờ người qua bến đỗ
Em đâu rồi!
Biền biệt nơi đâu?
Nhớ Sài Gòn, lòng giăng nhiều cảm xúc
Những bạn bè, hàng quán thân quen
Những trưa về đón đợi ở Gia Long
Bao nhan sắc làm cho người khốn đốn
Sài Gòn buồn, giờ giới nghiêm
Chuông giáo đường không còn ngân thánh
Đức Bà buồn quy tích trăm năm
Tan Lễ về không cùng em xuống phố
Chủ nhật hồng đâu nữa trong mắt nhung
Bụi đường, xe cộ, đèn xanh/đỏ
Lê Thánh Tôn yên ắng lạ thường thay
Bàn Cờ, Tân Định hiu hắt đêm về
Phạm Ngũ Lão buồn xo người khách lạ
Duy Tân đổ bóng chiều hoang phế
Sài Gòn buồn, giờ giới nghiêm
Sài Gòn những cơn mưa buổi chiều
Không còn dòng người vội vã
Đâu xe cộ chen nhau hối hả
Không dù che, màu sắc áo mưa thưa
Cả mặt đường chỉ mỗi tiếng mưa rơi
Anh nhớ mãi ngày ta cùng sánh bước
Nắm tay em trong nắng sớm ban mai
Sài Gòn thả bộ trên đường phố
Bóng em về òa vỡ hân hoan
Sân trường cũ tóc dài bên áo trắng
Anh đứng nhìn quên cả tiếng chuông vang
Hàng phượng vĩ ngập đầy trong ánh mắt
Con đường về dẫn lối lá me bay
Nhớ Sài Gòn như lòng đang chảy máu
Nước mắt rơi theo từng người lâm bệnh
Sài Gòn của tôi, Sài Gòn của em
Giờ như chiếc lá vàng ủ rũ
Người quét đường ngơ ngẩn nhìn theo
Sài Gòn ơi! Sài Gòn đầy kỷ niệm
Góc thiên đường còn mãi đâu đây
Sài Gòn buồn, giờ giới nghiêm
Sài Gòn đầy thương nhớ!
Sài Gòn bật khóc
Sài Gòn im lặng đáng sợ!
Sài Gòn của tôi đâu?
Bóng kiêu hãnh giai nhân huyền thoại
Ủ rũ lòng một thoáng nhớ hương xưa
Sài Gòn, nhịp sống như ngừng thở
Kẻ tật nguyền mất hẳn trong đêm
Sài Gòn buồn, giờ giới nghiêm
Những chiếc xe nối đuôi về quê cũ
Tìm an bình nơi những cánh đồng xanh
Mơ Sài Gòn lặng lẽ hồi sinh
Thầm ao ước một ngày trở lại
Sài Gòn buồn như chưa từng có
Khắc khoải lòng thương nhớ, Sài Gòn ơi!
Thơ Đỗ Vẫn Trọn
San Jose, ngày 28 tháng Bảy năm 2021
Đoàn Chuẩn – Nhạc sĩ của mùa Thu trong chương trình Nghệ Sĩ và Đời Sống do Trường Kỳ thực hiện.
TÂN NHẠC NĂM 1945.1946 BA MIỀN Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Thương, Lưu Hữu Phước, La Hối, Tô Vũ, Phạm Duy
70 năm tình ca âm nhạc Việt Nam phần 2, Nhạc Tiền Chiến cải cách thập niên 1940, NS Hoàng Quý, Lê Thương.
Lam Phương tên thật là Lâm Đình Phùng, sinh ra ở làng Vĩnh Thanh Vân, quận Châu Thành, tỉnh Rạch Giá (hiện nay là phường Vĩnh Thanh Vân, thành phố Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang). Nội tổ của ông vốn là người Hoa, bỏ nước sang Việt Nam lập nghiệp trong đợt di dân ồ ạt của người Hoa chống đối với nhà Mãn Thanh. Đời ông nội của ông đã bắt đầu lai Việt Nam. Lam Phương là con đầu lòng, lớn lên với mẹ và năm người em trong cảnh nghèo nàn xơ xác. Cha ông đã bỏ đi theo người đàn bà khác từ lúc ông còn nhỏ.
Năm 10 tuổi, mẹ gửi ông lên Sài Gòn học, sống ở nhà người bác ruột. Ông bắt đầu tự mày mò học nhạc, rồi may mắn được nhạc sĩ Hoàng Lang và nhạc sĩ Lê Thương chỉ dẫn. Bút danh Lam Phương do ông lấy từ hai chữ trong tên thật của mình là Lâm và Phùng với ý nghĩa "hướng về phương trời màu xanh hy vọng". Ca khúc đầu tay của ông là bài Chiều thu ấy, viết vào năm 15 tuổi. Ông vay tiền của bạn bè để mướn nhà in in nhạc bướm, sau đó thuê xe chở nhạc đi bán lẻ khắp Sài Gòn. Thời gian đầu sáng tác, ông gặp rất nhiều khó khăn về tài chính khi thường xuyên phải vay tiền những người bạn của mình để tự phát hành các tác phẩm âm nhạc. Thành công với tác phẩm đầu tay, Lam Phương càng miệt mài sáng tác. 3 năm sau, Lam Phương tung ra hàng loạt ca khúc viết về quê hương, trong đó nổi tiếng nhất là Khúc ca ngày mùa được hầu hết các trường học ở vùng Đồng bằng sông Cửu Long chọn để dạy cho học trò ca múa.
Năm 1958, Lam Phương nhập ngũ Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Trở về dân sự một thời gian thì được lệnh tái ngũ, gia nhập đoàn văn nghệ Bảo An. Sau khi đoàn này giải tán, ông tham gia ban văn nghệ Hoa Tình Thương và sau cùng là Biệt đoàn Văn nghệ Trung ương cho đến ngày Sài Gòn thất thủ.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông và gia đình lên tàu Trường Xuân để tị nạn mà không kịp mang theo tài sản gì. Sau đó, ông được chuyển đến định cư tại Virginia, Hoa Kỳ, nhưng ông lại chuyển về Texas, rồi California. Để có tiền nuôi vợ con, Lam Phương phải làm đủ thứ nghề, từ lau sàn nhà, dọn dẹp cho hãng Sears, đến những việc nặng nhọc như thợ mài, thợ tiện,... Sau khi cuộc sống nơi xứ người dần ổn định, cứ mỗi cuối tuần ông cố gắng thu xếp thuê một quán ăn làm sân khấu ca nhạc kịch để bạn văn nghệ gặp nhau, để Túy Hồng và ông có cơ hội sống lại với nhạc kịch. Sau khi ly dị với Túy Hồng, ông rời sang Paris. Sang đây, ông làm công cho một tiệm tạp hóa, quét dọn, đóng gói, khuân vác,… Cho đến một ngày, ông gặp được một tình yêu mới và ông đã kết hôn với người phụ nữ tên Hường, thế nhưng người này rồi cũng bỏ ông mà theo người khác.
Năm 1995, Lam Phương trở về Mỹ và kết hôn với một phụ nữ khác. Ngày 13 tháng 3 năm 1999, ông bị tai biến mạch máu não và liệt nửa người. Thời gian này, ông gặp rất nhiều khó khăn nhưng cũng nhận được vô vàn tình cảm. Từ chuyện người em gái bỏ cả cửa hàng ăn bên Pháp bay sang Mỹ để chăm sóc cho anh, đến chuyện một người yêu nhạc từ bên Úc mua cho ông một căn nhà và ngày nào cũng gọi điện để bắt ông phải nói chuyện. Bà còn đến tận nơi, vứt chiếc xe lăn ra xa để bắt ông tự đi. Những tình cảm đó giúp nhạc sĩ Lam Phương đã dần bình phục, dù không thể được như xưa.
Lần xuất hiện gần đây nhất vào tháng 8 năm 2016, ông cùng đoàn nghệ sĩ của Trung tâm Thúy Nga sang Singapore thực hiện chương trình Tình ca Lam Phương in Singapore.
Nhạc sĩ Lam Phương qua đời vào ngày 22 tháng 12 năm 2020 (theo giờ tại Mỹ) sau thời gian dài điều trị bệnh tim và tai biến, hưởng thọ 83 tuổi.
Lam Phương tên thật là Lâm Đình Phùng, sinh ra ở làng Vĩnh Thanh Vân, quận Châu Thành, tỉnh Rạch Giá (hiện nay là phường Vĩnh Thanh Vân, thành phố Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang). Nội tổ của ông vốn là người Hoa, bỏ nước sang Việt Nam lập nghiệp trong đợt di dân ồ ạt của người Hoa chống đối với nhà Mãn Thanh. Đời ông nội của ông đã bắt đầu lai Việt Nam. Lam Phương là con đầu lòng, lớn lên với mẹ và năm người em trong cảnh nghèo nàn xơ xác. Cha ông đã bỏ đi theo người đàn bà khác từ lúc ông còn nhỏ.
Năm 10 tuổi, mẹ gửi ông lên Sài Gòn học, sống ở nhà người bác ruột. Ông bắt đầu tự mày mò học nhạc, rồi may mắn được nhạc sĩ Hoàng Lang và nhạc sĩ Lê Thương chỉ dẫn. Bút danh Lam Phương do ông lấy từ hai chữ trong tên thật của mình là Lâm và Phùng với ý nghĩa "hướng về phương trời màu xanh hy vọng". Ca khúc đầu tay của ông là bài Chiều thu ấy, viết vào năm 15 tuổi. Ông vay tiền của bạn bè để mướn nhà in in nhạc bướm, sau đó thuê xe chở nhạc đi bán lẻ khắp Sài Gòn. Thời gian đầu sáng tác, ông gặp rất nhiều khó khăn về tài chính khi thường xuyên phải vay tiền những người bạn của mình để tự phát hành các tác phẩm âm nhạc. Thành công với tác phẩm đầu tay, Lam Phương càng miệt mài sáng tác. 3 năm sau, Lam Phương tung ra hàng loạt ca khúc viết về quê hương, trong đó nổi tiếng nhất là Khúc ca ngày mùa được hầu hết các trường học ở vùng Đồng bằng sông Cửu Long chọn để dạy cho học trò ca múa.
Năm 1958, Lam Phương nhập ngũ Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Trở về dân sự một thời gian thì được lệnh tái ngũ, gia nhập đoàn văn nghệ Bảo An. Sau khi đoàn này giải tán, ông tham gia ban văn nghệ Hoa Tình Thương và sau cùng là Biệt đoàn Văn nghệ Trung ương cho đến ngày Sài Gòn thất thủ.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông và gia đình lên tàu Trường Xuân để tị nạn mà không kịp mang theo tài sản gì. Sau đó, ông được chuyển đến định cư tại Virginia, Hoa Kỳ, nhưng ông lại chuyển về Texas, rồi California. Để có tiền nuôi vợ con, Lam Phương phải làm đủ thứ nghề, từ lau sàn nhà, dọn dẹp cho hãng Sears, đến những việc nặng nhọc như thợ mài, thợ tiện,... Sau khi cuộc sống nơi xứ người dần ổn định, cứ mỗi cuối tuần ông cố gắng thu xếp thuê một quán ăn làm sân khấu ca nhạc kịch để bạn văn nghệ gặp nhau, để Túy Hồng và ông có cơ hội sống lại với nhạc kịch. Sau khi ly dị với Túy Hồng, ông rời sang Paris. Sang đây, ông làm công cho một tiệm tạp hóa, quét dọn, đóng gói, khuân vác,… Cho đến một ngày, ông gặp được một tình yêu mới và ông đã kết hôn với người phụ nữ tên Hường, thế nhưng người này rồi cũng bỏ ông mà theo người khác.
Năm 1995, Lam Phương trở về Mỹ và kết hôn với một phụ nữ khác. Ngày 13 tháng 3 năm 1999, ông bị tai biến mạch máu não và liệt nửa người. Thời gian này, ông gặp rất nhiều khó khăn nhưng cũng nhận được vô vàn tình cảm. Từ chuyện người em gái bỏ cả cửa hàng ăn bên Pháp bay sang Mỹ để chăm sóc cho anh, đến chuyện một người yêu nhạc từ bên Úc mua cho ông một căn nhà và ngày nào cũng gọi điện để bắt ông phải nói chuyện. Bà còn đến tận nơi, vứt chiếc xe lăn ra xa để bắt ông tự đi. Những tình cảm đó giúp nhạc sĩ Lam Phương đã dần bình phục, dù không thể được như xưa.
Lần xuất hiện gần đây nhất vào tháng 8 năm 2016, ông cùng đoàn nghệ sĩ của Trung tâm Thúy Nga sang Singapore thực hiện chương trình Tình ca Lam Phương in Singapore.
Nhạc sĩ Lam Phương qua đời vào ngày 22 tháng 12 năm 2020 (theo giờ tại Mỹ) sau thời gian dài điều trị bệnh tim và tai biến, hưởng thọ 83 tuổi.
PHẦN 1- ÂM NHẠC CẢI CÁCH THỜI TIỀN CHIẾN THẬP NIÊN 1930 by NS Lê Thương, Nguyễn Văn Tuyên, Doản Mẫn, Dương Thiệu Tước, Thẩm Oánh. Đặng Thế Phong. | 70 Năm Tình Ca Việt Nam
Hạnh phúc trong tầm với đã không tìm tới. Khi vắng em trong đời. Tìm đến chân trời mới vẫn thương một thời. Giờ đã xa ngàn khơi.
Ngày đó ta lầm lỡ ôm ấp nhau hững hờ. Để tiếng yêu rạn vỡ rồi thời gian xóa mờ. Mãi vô tình đến bây giờ. Nhận ra hai đứa không còn nhau.
Cuộc sống luôn vội vã với bao nghiệt ngã. Xô cuốn ta miệt mài. Một bước chân trượt ngã đã trôi thật dài. Lạc mất nhau ngày mai.
Còn mãi khung trời đó mình gặp nhau lúc đầu. Ngày tháng hoa mộng đó cùng niềm vui nỗi sầu. Sẽ ghi lại biết bao điều. Để nhớ một thời ta đã yêu.
ĐK: Thì thôi ta đã lỡ lìa xa bến bờ. Đời lênh đênh sóng vỗ buồn trôi lững lờ. Cuộn mình trong nỗi nhớ cho đến bao giờ. Mình mới quên ngày xưa. Thì thôi ta đã hết chờ nhau sẽ về. Mùa xuân nay đã chết vàng phai não nề. Để lại bao hối tiêc khi khắc tên người. Gọi mãi trong đêm buồn...
Nâng niu từng hạt nắng Trên tay, bước ngày sang Em ơi, không muộn màng Bình yên là nơi đó Là chút hương tình trao.
Quên đi tháng ngày cũ Theo em quãng đời thu Thanh xuân còn nơi này Hương đời còn trên tay. Bên anh em sẽ thấy Bình yên trôi từng ngày Như con sông êm ái Từng đêm trăng còn đầy Như hồn anh đắm say.
Yêu nhau đi em nhé Tình không cần vỗ về Tình rơi rơi nhẹ nhẹ Vào khoảng trời đam mê. Đôi khi em cười nói Sao tâm hồn lẻ loi Trong anh còn một đời Tình yêu đầy giăng kín Lai láng trong nguồn tim.
Anh mang theo màu nắng Cho em khung trời xanh Thiên thu còn vang vọng Tình này chốn mênh mông.
Em thời gian, Sương gió phôi pha Anh ngồi đây, anh nhớ tới em Như cành khô trước lúc xa cây gọi lá.
Em thời gian, Em có biết không? Khi mùa đông Đưa nắng qua sông Để tình yêu giữa nước mênh mông gọi đò .
Tôi đi bên người, Người đi bên tôi Sao đôi tâm hồn Đã quá xa xôi Trên những con đường Thoảng hương hoa sữa Em đã nói gì, Quá khứ - tương lai?
Trăng sao trên trời Còn khi chia đôi Nhưng tiếng ca này Còn lắng trong tôi Tôi ngước lên trời Gọi mây hạnh phúc, Mây vẫn âm thầm Lãng đãng mây trôi.
Hà nội chiều nay, Trời lên mây trắng Chiếc lá cuối cùng Rơi xuống chân em Như nhắc mối tình Trót lỡ không tên Em biết nói gì, Hỡi anh yêu dấu! Em khóc cho tình Mãi mãi không quên.
Hà Nội chiều nay, Còn như in bóng Dấu vết lâu đài Trên cát anh xây Bóng dáng em gầy Thấp thoáng đâu đây Chiếc lá cuối cùng, Là của em đó Em hãy giữ gìn Trước lúc chia tay.
Ai đã mê say điệu nhạc buồn Đàn lên người nhạc sĩ cô đơn Hãy đàn cho ta, khúc sầu xưa cũ Ru hồn ngậm ngùi cuộc tình thương, nhớ thương.
Ta vẫn mê say điệu nhạc sầu Còn ai dìu ai bướcTango Ru ngày chia xa, ru hồn nhung nhớ Ai oán chi ai, còn lại đêm giã từ.
Bài tango cuối cùng Bờ vai gầy sao em xót xa Vòng tay ân cần đưa em thiết tha Bờ môi nào thèm nụ môi ấm nồng Làn môi đi tìm nhau trong đêm sầu đau.
Bài tango cuối cùng Mời em dìu bước giữa đêm say Tình yêu rồi theo áng mây bay Dù em còn đây giữa vòng tay.
Ta muốn ru em điệu nhạc buồn Đàn ai còn réo rắt cung thương Xin người cùng ta, say điệu luân vũ Ai biết trong ai hồn ru câu tủi hờn.
Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người Chạnh lòng tôi khơi bao niềm nhớ Người nơi xa xăm phương trời ấy Người còn buồn còn thương còn nhớ Nắng phai rồi em ơi!
Chiều xuân có một người ngơ ngác đi tìm Một tình thương nơi phương trời cũ Chiều nay hoa xuân bay nhiều quá Chiều tàn dần phai trên ngàn lá Tìm đâu bóng hình ai?
Người về còn nhớ khúc hát Người yêu dấu bên bờ thành Vienne Lòng này còn quyến luyến mãi Đêm xuân dài mà đâu có hay.
Chiều nay có một loài hoa vỡ bên trời Đợi mùa xuân sang tô màu nhớ Dừng chân trông hoa xuân hồng thắm Buồn tìm về tình ai đằm thắm Giờ vun vút trời mây.
Chiều xuân có một người ngơ ngác đi tìm Một tình thương nơi phương trời cũ Chiều nay hoa xuân bay nhiều quá Chiều tàn dần phai trên ngàn lá Tìm đâu bóng hình ai?
Mùa xuân sao chưa về hỡi em? Xua mây tan cho những ngày nắng êm Lũ chim non gửi gấm khúc tự tình Gọi xuân cho xanh màu mắt em Và mơ ước thắm thiết mãi lên Cho ta nói yêu em!
Hàng cây tro thân gầy mỏng manh Mãi trông tin cho qua mùa lá xanh Đón em xuân về bát ngát đầy trời Gọi xuân cho thêm hồng má em Còn đâu đó bóng dáng thướt tha Cho ta hoài nhớ thương
Viết cho người và hát cho người Từ một thuở vào xuân xa vời Xin mau về mùa xuân trên đời Để lòng người nở hoa rực rỡ Như lòng ta vẫn chờ
Mùa xuân sao chưa về hỡi em? Cho yêu thương vun đầy mắt sâu Sẽ quên đi ngày tháng cũ miệt mài
Chờ xuân lên cho lòng ngất say Còn mãi đó với những dấu yêu Trong đôi mắt thơ ngây Từ xuân đi cho đời vắng nhau
Gom yêu thương đã từ bấy lâu Hứa cho em dành thắm mát cuộc đời Chờ xuân lên tươi màu cỏ hoa Tình yêu đó gắn bó thiết tha Ta suốt đời có nhau
Chỉ có một thời để yêu và để thương Chỉ có một thời để giận hay dỗi hờn Ngày ta yêu bước chân đầu tiên Niềm hân hoan nỗi vui triền miên Chỉ có, chỉ có một thời thôi...
Chỉ có một thời để cho lòng ngẩn ngơ Rồi bỗng một ngày vội vàng em hững hờ Chợt nghe trong hắt hiu chiều mưa Từng cơn đau tiếc thương cào xé từng giờ
Người yêu ơi có nhớ bên đời nhau Thời yêu xưa ngỡ không niềm đau Mà đêm nay có ta chìm sâu trong khổ đau cào cấu
Còn nơi đâu giá buốt hơn hồn ta Ngày đông qua kí ức không rời xa Tình nơi em chấp cánh bay về đâu? Sao vội quên ta, người yêu dấu...
Chỉ có một thời để yêu rồi để xa Lặng lẽ đời mình ngồi buồn trên phố lạ Nhìn nơi đây bước chân người đi Mà trong ta khát khao hình bóng người về...
Nhạc hiếm trước năm 1975, guitar version Lời:
Ngày mai em đi Biển nhớ tên em gọi về Gọi hồn liễu rũ lê thê Gọi bờ cát trắng đêm khuya
Ngày mai em đi Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ Sỏi đá trông em từng giờ Nghe buồn nhịp chân bơ vơ
Ngày mai em đi Biển nhớ em quay về nguồn Gọi trùng dương gió ngập hồn Bàn tay chắn gió mưa sang
Ngày mai em đi Thành phố mắt đêm đèn mờ Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn Nghe ngoài biển động buồn hơn
Hôm nào em về Bàn tay buông lối ngỏ Đàn lên cung phím chờ Sầu lên đây hoang vu
Ngày mai em đi Biển nhớ tên em gọi về Triều sương ướt đẫm cơn mê Trời cao níu bước sơn khê
Ngày mai em đi Cồn đá rêu phong rủ buồn Đèn phố nghe mưa tủi hờn Nghe ngoài trời giăng mây tuôn
Ngày mai em đi Biển có bâng khuâng gọi thầm Ngày mưa tháng nắng còn buồn Bàn tay nghe ngóng tin sang
Ngày mai em đi Thành phố mắt đêm đèn vàng Nửa bóng xuân qua ngập ngừng Nghe trời gió lộng mà thương
Mưa rơi là nước mắt tình đã phai rồi Mây trôi là nỗi nhớ tiếc thương mà thôi Hạnh Phúc sao mắt môi em còn chơi vơi Sao trái tim anh còn chưa nguôi Những xót xa một thời
Mong manh đời như lá vàng úa trên cành Long lanh giọt lệ ấm khóc cho tình xanh Còn đấy bao tháng năm âm thầm em mang Bao vấn vương cho đời thênh thang Những nỗi đau muộn màng
Anh nhớ có mùa thu mây giăng lối Cơn mưa buồn tóc rối ướt bờ môi Em đã trao anh nụ hôn đầu vòng tay ấm vui Anh hát cho em bài tình ca đôi mươi
Lang thang tìm đâu thấy người đã đi rồi Mênh mang đường phố vắng bước chân lẻ loi Người hỡi em có nghe lá vàng rơi rơi Em có hay khi mùa thu tới Ta mất nhau một đời
Anh nhớ có mùa thu mây giăng lối Cơn mưa buồn tóc rối ướt bờ môi Em đã trao anh nụ hôn đầu vòng tay ấm vui Anh hát cho em bài tình ca đôi mươi
Lang thang tìm đâu thấy người đã đi rồi Mênh mang đường phố vắng bước chân lẻ loi Người hỡi em có nghe lá vàng rơi rơi Em có hay khi mùa thu tới Ta mất nhau một đời
... khi mùa thu tới ta mất nhau một đời
Có người từ lâu nhớ thương biển
Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng
Lời tôi nhỏ bé tiếng gió thét cao biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất
Giấc mơ không còn biển xưa đã cạn
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lòng với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn
Có người hẹn tôi tới phương trời
Biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm biển không lên tiếng
Ðời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau
Tình em quá lớn với những đam mê làm nên oan trái
Sóng reo não nề hải âu không về
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn
Đời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau....
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn.....
Hoa lá nở thắm đẹp làn môi hồng Xuân đến rồi đây nào ai biết không? Mang những hoài mong đi vào ngày tháng Bao nhiêu mơ ước đến khi mùa xuân sang. Tôi chúc gì đây vào mùa xuân này Khi nắng vàng tươi nhuộm làn tóc ai Khi gió nhẹ lay hoa đào hồng thắm Trong khi xuân ấm mới tô đẹp tháng năm.
Tôi chúc muôn người, mọi điều ước muốn Non nước vinh quang, trong tia nắng thanh bình Để người anh yêu dấu, quay về gia đình, tìm vui bên lửa ấm. Tôi chúc yên lành người người khắp chốn Mong gió đưa duyên, cho cô gái xuân thì Ước nguyện sao chóng thành, rượu hồng se duyên
Tôi chúc ngày mai dù đường xa vời Trai gái bền duyên đẹp tình lứa đôi Cho bướm vàng bay trên nẻo đường mới Vai bên vai những lúc tâm tình lên khơi. Tôi chúc rồi đây người về phương nào Cho dẫu thời gian lạnh lùng lướt mau Mong ước ngày sau như là như trước Tay trong tay nhớ lúc trao thiệp đầu xuân.
Ngày nào, một giấc mơ Đâu những đêm, trăng mờ, ai ngóng chờ Khi áng mây, thành thơ, nhẹ gió đưa Theo tiếng đàn, thuyền mơ, tìm bến xưa.
Một chiều, mùa chiến chinh Xuân ngát hương, thanh bình, say mối tình Khi ánh trăng, về vui ,đời thắm xinh Bên dáng huyền, thầm mơ, lúc tuổi xanh.
Nhớ những lúc, sống bên nhau, đêm nào Trăng cuốn đôi tâm hồn, dìu về đâu Nhớ những tiếng hát, say sưa êm đềm Tuy vắng xa, nhưng lòng còn xao xuyến.
Nghẹn ngào niềm nhớ nhau Thương xót ai, trăng sầu, bên mái lầu Hay đớn đau, vì câu, chờ kiếp sau Trăng úa màu, lệ, dâng, ướt ngàn sao.
Chiều tím không gian mênh mang niềm nhớ Mây bay năm xưa còn đó Đâu tìm người hẹn hò Nhìn áng mây trôi đem bao ngày tháng Tâm tư buồn lúc Thu sang Mà tiếc nuối dĩ vãng ~
Nhớ khi ta quen nhau trong chiều vắng Êm êm câu ca trầm lắng Cung đàn lòng nhịp nhàng Một ước mai sau bên khung trời sáng Đôi tim hòa khúc yêu đương Đời là vạn niềm thương
Cầm tay nhau ngậm ngùi sao không nói Đếm sao rơi mà e lúc chia phôi Gió trút mãi lá vàng bóng hiên ngoài Để lòng nghe xa vắng trong đêm dài
Nhớ nhau khi mây vương vương mầu tím Dư âm năm xưa trìu mến Mang một lời thề nguyền Ngàn kiếp mây bay không phai niềm nhớ Thu sang lòng thấy bơ vơ Giờ chỉ còn mộng mơ
Composer Lê Văn Khoa hòa âm & điều khiển dàn nhạc giao hưởng
Từ em đến như mùa xuân theo nắng, cho tình yêu nương cánh em có hay? Rồi ngày qua trên con đường này, và bên khung trời này lặng lẽ mây bay. Tình yêu đó vẫn ngọt ngào cay đắng, vẫn dịu dàng trong nắng em có hay. Vào đời nhau thương cho một lần rồi xa nhau ngàn đời, hạnh phúc như mơ.
Thôi xin người về đi, trả mùa xuân xứ người. Trả lại em, trả lại bao ước mơ. Trên đôi môi và vòng tay ân tình cũ.
Tình yêu đó đã chìm vào mưa lũ, trên dòng đời hiu hắt. Em có hay? Rồi mùa xuân qua đây lạc loài, đường quen xưa bùi ngùi. Một thoáng mơ phai.
Anh còn nợ em Công viên ghế đá Công viên ghế đá Lá đổ chiều êm
Anh còn nợ em Dòng xưa bến cũ Dòng xưa bến cũ Con sông êm đềm
Anh còn nợ em Chim về núi nhạn Trời mờ mưa đêm Trời mờ mưa đêm
Anh còn nợ em nụ hôn vội vàng nụ hôn vội vàng Nắng chói qua song
Anh còn nợ em Con tim bối rối Con tim bối rối Anh còn nợ em
Và còn nợ em Cuộc tình đã lỡ Cuộc tình đã lỡ Anh còn nợ em
Gió chiều thầm vương bao nhớ nhung
Người yêu thoáng qua trong giấc mộng
Vui nguồn sống mơ
Những ngày mong chờ
Trách ai đành tâm hững hờ
Mối tình đầu xuân ai thấu chăng?
Lòng tha thiết vương theo tiếng đàn
Mơ đời ái ân những ngày phong trần
Sống trong mộng đẹp ngày xuân
Ngây thơ giáng huyền đến trong mơ
Lòng anh bớt sầu
Mộng vàng phút tan theo gió chiều
Biết em về đâu
Hãy trả lời lòng anh mấy câu
Tình duyên với em trong kiếp nào
Xuân còn thắm tươi
Anh còn mong chờ
Ái ân kẻo tàn ngày mơ!
Một mai... khi em xa vắng Anh sẽ ra sao ...? một mình Một mai khi em xa vắng ... Anh biết sẽ làm sao ? Buồn lắm người ơi ... Đi về ...một mình lẻ loi Bên đời chẳng còn có ai ...!
Một mai... khi em xa vắng Anh sống ra sao ...? một mình... Một mai khi em xa vắng ... Ai sẻ cùng anh ...chia sớt buồn vui Không còn giận hờn ...dễ thương Không còn đợi chờ đón đưa ... Không còn ...
Cho đến cuối cuộc đời Anh vẩn mãi một lòng Cây lá có đổi màu Tình mãi trong xanh
Cho đến cuối cuộc đời Anh vẩn mãi thật lòng Yêu em ... hơn cả đời anh
Một mai...khi em xa vắng Anh sẻ ra sao ...? một mình ... Một mai khi em xa vắng ... Biển khóc... vì em Nắng chết... vì em Mưa buồn ...từng giọt hắt hiu ... Âm thầm ...từng ngày khóc thương Âm thầm ... Cho đến cuối cuộc đời Anh vẩn mãi một lòng Cây lá... có đổi màu Tình mãi... trong xanh
Cho đến cuối cuộc đời Anh vẩn mãi... thật lòng Yêu em ... hơn cả đời anh
Một mai... khi em xa vắng Anh sẽ ra sao ...? một mình... Một mai khi em xa vắng Biển sẽ là anh Mang sóng vỗ về em Âm thầm... từng ngày sóng ru... Âm thầm...từng ngày sóng ru... Âm thầm ....
Một mai... khi em xa vắng...
Buồn như áo em hôm nào ướt mưa đêm
Sầu như dáng em nhẹ gót bước qua thềm
Buồn như tóc em trên đường phố mưa đêm
Sầu như mắt em làm rét mướt tình yêu
Thôi mình lỡ mất nhau rồi
Nát đi hy vọng ban đầu
Sao nụ cười tươi thắm
Ngày em bỏ tôi đi lấy chồng
Tôi trở về Half Moon Bay
Đếm từng con sóng biển
Đêm từng nỗi ưu phiền
Lòng buồn như sương mù
từ độ ánh trăng tan
Ngờ như tiếng em
trên từng bước chân mưa Tưởng như đã quên
mà nhớ đến bao giờ
Tình yêu thủy tinh
Rơi vụn vỡ trong tim
Từng đêm gió mưa
Hồn chắp cánh tìm em
Ngày mai lênh đênh trên sông Hương, Theo gió mơ hồ hồn về đâu? Sóng sầu dâng theo bao năm tháng, ngóng về đường lối cũ tìm em!
Thương em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng rồi Xa em ! lòng anh muốn nói bao lời gió buông lả lơi. Hình bóng đã quá xa mờ dần theo thời gian. Kiếp sau xin chắp lời thề cùng sống bước lang thang.
Em ơi ! tình duyên lỡ làng rồi còn đâu nữa mà chờ, Anh đi lòng vương vấn lời thề nhớ kiếp sau chờ nhau. Tha hương lòng thương nhớ ngày nào cùng tắm nắng vườn đao.
Gió xuân sang anh buồn vì vắng bóng người yêu.
Rồi mai khi anh xa kinh đô. Em khóc cho tàn một mùa thơ. Nhớ người em nương theo cơn gió. Ru hồn về dĩ vãng mộng mơ.
Thương anh thì thương rất nhiều mà ván đã đóng thuyền rồi. Đa đoan trời xanh cắt cánh lìa cành khiến chim lìa đôi Chiều xuống mưa gió tiêu điều reo trên dòng Hương. Tháng năm chưa xóa niềm sầu vì đứt khúc tơ vương.
Anh ơi, đời đã lỡ hẹn thề thì đâu có ngày về. Xa anh đời em tắt nụ cười héo hắt đôi làn môi. Đêm đêm đèn le lói một mình ngồi ôm giấc mộng tình. Kiếp sau đôi tim hòa chào đón ánh bình minh.
Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa Cho tôi về đường cũ nên thơ Cho tôi gặp người xưa ước mơ Hay chỉ là giấc mơ thôi Nghe tình đang chết trong tôi Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời
Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào Anh ở đâu? Em ở đâu? Có chăng mưa sầu buồn đen mắt sâu
Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất Và tiếng hát và nước mắt
Đôi khi em muốn tin Đôi khi em muốn tin Ôi những người ôi những người Khóc lẻ loi một mình
Mai tôi đi, chắc trời giăng mưa lũ Mưa thì mưa, chắc tôi không bước vội Nhưng chẳng thế nào, thì cũng sẽ xa nhau, mình cũng sẽ xa nhau
Mai tôi đi, chắc rằng Paris khóc, nhưng lệ rơi sẽ khô theo tháng ngày Cho dù cách nào thì cũng sẽ xa nhau, mình cũng sẽ xa nhau
Mai tôi đi xin đừng nhìn theo, xin đừng đợi chờ Đời trăm muôn góc phố con đường dài thật dài thầm mãi có bao nhiêu thầm mãi có bao nhiêu
Mai tôi đi, xin đừng gọi tên, thêm nhiều muộn phiền Dù môi kêu đắm đuối hay mặn nồng một trời Cùng đành lòng xa thôi, cũng đành lòng xa thôi
Mai tôi đi, chắc dòng sông Seine nhớ nhưng dù sao, nhớ nhung rồi sẽ mờ Muôn vạn u sầu, rồi cũng sẽ xa nhau, mình cũng sẽ xa nhau
Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên giòng suối mơ Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi
Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai Vòng tay biếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời
Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu
Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa Khi mùa đông về theo cánh chim bay Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi
Một mai em nhé, có nghe Thu về, trên hàng lá khô Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau.
Cho em quên cơn mộng ảo xa xôi thơ ngây ngày nào Em quên được phút trong tay mưa bay dạt dào Ðến muôn đời sau em không còn nhớ yêu thương bên nhau lần đầu Cho em trao một lời cuối ăn năn quê hương tội tình Em xin được khóc cô đơn ôi thân phận mình Thế gian còn ai ? Em xin từ giã thơ ngây xuôi theo dòng đời. Hơi men nào cũng chẳng đủ say Thêm cho đầy giấc mộng chua cay Có nhớ..... phút giây lầm lỡ Uống cho thật say Uống quên ngày mai Thế gian đổi thay Quanh ta có ai Ðời còn chi trong tay Mai đây.... khi hoa tàn úa xanh xao phong ba dập vùi Em xin nằm xuống mang theo con tim ngậm ngùi Giấc mơ nhỏ nhoi đưa em vào cõi thiên thu yêu thương đời đời...
Em ru gì, lời ru cho anh Một đời đam mê, một đời giông tố Em ru gì cho ta, qua bao ngày phôi pha Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng Thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rứt Lá trút rơi nhiều, đâu phải bởi mùa thu.
Hà Nội ngày tháng cũ Có bóng trăng thơ in trên mặt hồ Hà Nội ngày tháng cũ Có tiếng oanh ca bên bờ tường vi
Hà Nội ngày tháng cũ Có dáng em tôi áo trắng nghiêng nghiêng đường chiều Tiếng guốc lưa thưa lao xao khua trên vỉa hè Mùa thu nghe gió heo may
Hà Nội người có nhớ Tháp Bút chơ vơ liễu xanh vật vờ Hà Nội người có nhớ Hương lan vương vương bên hồ Thuyền Quang
Hà Nội người có nhớ Chiếc áo xanh lam thơ ngây cô em học trò Áo trắng Trưng Vương Tây Sơn em tan trường về Đường qua nẻo phố hẹn hò
Ai ra đi mà không nhớ về Mùa Thu ngày ấy ta bên nhau Ai ra đi mà không nhớ về Hồ Gươm mù tối gương xưa Nhớ hàng Bạc, nhớ qua hàng Đào Nhớ cơn mưa phùn chạy ngang thành phố Bên em cùng đội mưa mà đi Đội mưa mà đi ... mà đi
Hà Nội ngày tháng cũ Mãi mãi theo tôi trôi trên biển đời Hà Nội ngày tháng cũ Như mây như mưa trong cuộc tình tôi
Hà Nội còn sống mãi Chiếc ao xanh lam áo trắng nghiêng nghiêng mặt hồ Chiếc lá cô đơn lang thang trôi trên vỉa hè Giờ đâu xa vắng ... mây chiều
Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em lênh đênh ngậm ngùi trôi êm đềm chiều nay nếu em đừng hờn dỗi trách nhau một lời thôi tâm hồn mình đâu lẻ loi
Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em anh đi tìm màu hoa em cài chiều nay nhớ em rồi và nhớ aó em đẹp màu thơ nuôi tràn đầy ước mơ
Mai đây anh đưa em đi về mưa giăng chiều nắng tàn cho ướt lạnh chúng mình em ơi, thôi đừng hờn anh nữa nhìn nhau buồn vời vợi để mùa đông buốt giá... bờ vai mềm Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em anh đi tìm mùa xuân trên đời mùa đông chết đi rồi mùa xuân mắt em đẹp trời sao cho mình thương nhớ nhau
Rồi mai tôi đưa em xa kỷ niệm. Xin lời cuối không dối gian trong mắt em. Tình yêu cho thương đau nghe buồn thêm. Gác vắng mưa gợi niềm chăn chiếu.
Còn đây không gian xưa quen gót lầy. Bên hè phố cây lá thưa chim đã bay. Ngồi nghe yêu thương đi xa tầm tay. Giữa tiếng ru trầm vào cơn mê này.
Chiều xưa em qua đây ru hồn nắng ngủ say lời yêu trót đong đầy. Đón em Thu mây bay tiễn em Xuân chưa phai xót ngày vàng còn gì? Đành đoạn rồi những lần chiều hẹn ước...
Rồi mai chân hoang vu lên phố gầy. Tôi về nhớ trong mắt môi đã đắng cay. Còn ai mơ trên tay khi hoàng hôn! Vỗ giấc xuân muộn về trên môi hồng.
Gọi gió lên thung lũng hồng, mây trôi bềnh bồng. Hạt nắng lunh linh tím dần, mong mênh thu vàng. Còn đó em yêu dỗi hờn, long lanh lệ buồn. Còn đó sương vây kín đầy, cho tình ngất ngây.
Tình xa trên thung lũng hồng, Tình nhớ trên thung lũng hồng. Ngàn sau rồi sẽ khóc thầm, Tình yêu vụt theo lời gió.
Tình xa trên thung lũng hồng, Tình nhớ trên thung lũng hồng. Ngàn sau tình cũng lỡ rồi, Tình yêu vỗ cánh mà đi.
Còn nhớ trên thung lũng này, ru em tình mềm. Gọi nắng cho mây trắng về, cho trôi câu thề. Tìm mãi trên thung lũng hồng, hương yêu ngọt ngào. Người hỡi cho ta suốt đời, một mình lẻ loi.