Tôi chỉ muốn nói, mai em đi về đâu Tôi vẫn ở đó như từ ngày bắt đầu Mưa nắng có tới, xin cho ta gần nhau Để tôi che, em náu Tôi rất muốn nói, cho em hay lòng tôi Trước lúc nhỡ đâu, người chẳng bên tôi nữa Thương mến mở lối nơi tim em và tôi Ta yêu đương đón đưa ...
Ngoài kia bao la sóng gió , đừng quên tên anh Đừng quên đôi môi, ánh mắt hay giọng nói trầm lặng Vì người đàn ông em yêu mạnh mẽ , vẫn luôn cười mỗi khi đau Nếu yêu thêm người sau thì xin em cũng đừng quên tên anh .
Mình gặp nhau đúng hay sai mà đã chia hai Coi nhau như chẳng tồn tại Hợp nhau là do mình thôi luôn sống thứ tha vì nhau Tìm được nhau dễ dàng đâu có phải bên nhau một ngày hay bốn năm hôm? Nay em nói câu không hợp là do duyên số hay sao? Vậy em có chắc bao năm mọi thứ yêu thương em trao riêng mỗi anh không? Mình gặp nhau sai thời gian và sai người phải không em? Nhìn người mà anh từng thương cứ thế đi xa từng bước trên phố quen thuộc Một người đứng trông một người khuất xa dần.
Chẳng ai có thể hiểu nổi được trái tim khi đã lỡ yêu rồi. Chỉ biết trách bản thân đã mù quáng, trót yêu một người vô tâm. Từng lời hứa như vết dao lạnh lùng. Cắm thật sâu trái tim này. Vì muốn thấy em hạnh phúc nên anh sẽ lùi về sau.
Nhìn không gian lặng trong bóng tối Lệ anh rơi nhòe trên khóe mi Anh mới hiểu được rằng Anh đã yêu em thật rồi
Nắng lên rực rỡ cùng ngàn mây, Để bao mênh mông ngất ngây. Nắng lên rực rỡ cùng ngàn mây, Sưởi ấm con tim anh hao gầy ...
Lắng nghe từng nhịp tim anh Lắng nghe từng lời anh muốn nói Vì em luôn đẹp nhất khi em cười Vì em luôn là tia nắng trong anh
Cũng chỉ vì anh quá yêu em nên anh mới ngỏ lời Cũng chỉ vì anh đã mơ về 1 tương lai quá xa vời Cũng chỉ vì anh người ơi Biết rằng không thể như anh mong đợi Cùng em rong chơi khắp muôn nơi Người anh yêu hỡi Để giờ em cất bước đi mà anh chẳng thể kiếm tìm Vì sao không nghĩ suy.. Vì sao anh cứ đắm chìm lệ hoen cay khóe mi gió đông sang lạnh buốt con tim Những ngọt ngào xưa nay cũng chỉ là kỉ niệm GIÁ NHƯ ANH LẶNG IM
Mắt đen đôi khi lung linh và tinh khôi Mắt đen ơi trái tim anh thuộc về em Mắt đen ơi khát khao cháy một lần thôi Mắt đen hãy thắp lên ngọn lửa đam mê ....
Rượu trần ai gội niềm cay đắng Những suy tư in đậm đường hành Mình còn ai đâu để vui Khi trót sa vũng lầy nhân thế Cỏ ưu tư muộn phiền lên xám môi
Ta yêu thương đất mẹ mà thôi, quê hương ơi dù sinh tháng gửi cho người, trong tiếng cười giọng khóc đầy vơi...
Làm vợ anh nhé, anh có một bờ vai đủ rồi.
Một vòng tay ấm, một trái tim luôn thấu hiểu em.
Làm vợ anh nhé, anh sẽ luôn là người che chở.
Mang đến cho em sự bình yên.. oh..oh..
Dù mai mưa nắng, anh sẽ luôn là người dẫn lối..
Buồn vui gian khó đã có anh ở đây sẽ chia..
Chẳng cần em phải lo lắng hay bận tâm điều gì..
Và giờ hãy hứa: Trọn đời yêu anh nhé em.
Một người mang con tim rời xa anh rồi, còn mong còn nhớ nữa để làm gì ? Có sai lầm không khi anh vẫn chờ, vẫn hy vọng em sẽ về. Ngày em đi gió mưa thét gào, anh cắn chặt môi để anh không bật khóc nhưng sao nước mắt vẫn tuôn trào, vì một người không yêu mình sao ?
Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng Còn chút thương yêu xin đưa vào dư âm Có phải còn yêu vì đôi lần thầm nhớ Mình đã thật quên cớ sao lòng vẫn chờ.
Phía cuối con đường những hàng cây đang rụng lá, Cơn gió nhè nhẹ chợt thoáng qua khiến anh se lạnh. Đôi lúc bồi hồi nhìn lại khoảnh khắc hai ta cùng nhau vui đùa, Giờ bổng thấy cảm giác mỗi lúc thấy em nhiều hơn.